TÌNH DỤC KHÔNG CÓ TỘI?
Một buổi tọa đàm với chủ
đề “Tình dục không có tội” đã được tổ chức tại Tp HCM ngày 12/2/2012. Đọc bài
tường thuật của báo Thanh Niên, (số ra ngày 14/2/2012, tr 9), cho
đến câu cuối cùng, tôi mới thấy rõ mục đích của buổi tọa đàm và mới thực sự hết
khó chịu. Câu cuối cùng đó là phát biểu của một sinh viên đại diện cử tọa trẻ,
như sau: “Chúng em đến đây không phải để cổ xúy, đấu tranh đòi hỏi về quyền
quan hệ tình dục và quan hệ tình dục trước hôn nhân. Thực tế, chúng em rất
thiếu kinh nghiệm, kỹ năng trang bị về vấn đề tình dục nên cần sự hỗ trợ, chia
sẻ, có thể tiếp cận quyền này một cách phù hợp”.
Quả thực, lúc mới nhìn
vào đầu đề của bài báo, tôi tự hỏi: có phải chăng người ta muốn cổ vũ cho tự do
tình dục, như phương tây đã chủ trương cách nay mấy chục năm với cái gọi là
cuộc cách mạng tình dục vào cuối những năm 60 và đầu những năm 70 thế kỷ trước?
Cuộc cách mạng này mang
tính triết học, nhân học, luân lý và xã hội, bởi thế nó có nhiều ý nghĩa khác
nhau và những kết quả “đa nghĩa”. Bên cạnh những mặt tích cực, nó đã mang trong
mình mầm mống của một số những yêu sách và những phủ nhận tai hại, như sự phát
triển về sau đã cho thấy, chẳng hạn: phủ nhận tận gốc cơ chế gia đình; yêu sách
một sự tự do tình dục trọn vẹn; từ chối mọi qui chuẩn đến từ quyền bính
trong bất cứ lãnh vực nào –gia đình (người cha), chính trị (nhà
cầm quyền), giáo dục (ông thầy giáo) và tôn giáo (hàng
giáo sĩ nói chung). Tất cả những phản kháng đó, thực tế đã xảy ra trong cuộc
nổi dậy của giới trẻ ở Paris, mà về sau được gọi là biến cố tháng 5 năm 1968
–người Pháp nói gọn lại là “Mai-68” (Mai=tháng Năm). (x. Mgr Jean
Laffitte, Les effets de la révolution sexuelle, ZENIT 28/3/2010). Một khẩu hiệu
được viết lên tường ở các trường đại học thời ấy là : Cấm không được
cấm(Il est interdit d’interdire).
Tôi đã “nghi ngờ” khi
nhìn thấy đầu đề “Tình dục không có tội”, lại càng thêm ngờ vực khi đọc tiếp
mấy câu mở đầu như sau: “Tình dục là một điều hết sức bình
thường, như cơm ăn nước uống, nhưng chả ai dạy do nhận thức, ảnh hưởng
của tư tưởng Nho giáo, coi chuyện đó đó là bậy bạ nên nhiều người thường lãng
tránh”. Đây là ý kiến của bà Nguyễn Thị Hoàng Yến, Phó viện trưởng Viện khoa
học giáo dục VN (thuộc Bộ GD-ĐT).
Phần đầu của câu này có
thể gây sốc thực sự. Mà quả quyết như thế cũng không đúng nữa! Tình dục không
thể đặt hoàn toàn ngang với nhu cầu ăn uống để được coi là “hoàn toàn bình
thường” như ăn với uống. Nó là bình thường theo nghĩa nó nằm trong “bản tính”
con người, đó là bản năng do “thiên nhiên” mà có, nhưng nó vẫn có những điểm
khác với nhu cầu ăn uống--đơn giản là không ăn không uống thì chết, nhưng không
sử dụng tình dục thì không chết; một đàng liên quan đến lợi ích của nòi
giống, một đàng liên quan trực tiếp đến sự sống còn của mỗi người. Vì thế, đưa
trẻ sinh ra đã biết bú ngay (y như con gà vừa nở ra đã biết mổ ăn).
Nhưng “ngụ ý” của phần
thứ hai trong phát biểu của bà Phó viện trưởng Viện khoa học giáo dục là đúng.
Như ăn uống phải được “giáo dục” thì tình dục cũng vậy. Học ăn, học
nói, học gói học mở. Nơi con vật thì các bản năng hoạt động cách “tự
nhiên”, nơi con người có trí khôn, không còn bản năng nào là “thuần túy” nữa,
mà đã đuợc “nhân hóa”. Nên chỉ con người mới có văn hóa. Vậy không nên “lãng
tránh” vấn đề tình dục vì cho rằng nó là chuyện xấu xa.
Nhìn nhận như thế rồi,
thiết nghĩ ta cũng nên lưu ý thêm rằng xưa cũng như nay, ở Việt Nam ta cũng như
nơi các dân tộc khác, chuyện tình dục vẫn được coi như chuyện riêng tư, kín
đáo, “tế nhị” và được xã hội bảo vệ một cách nào đó, chứ không hoàn toàn như
chuyện ăn uống.
Thật rất đúng khi cuộc
tọa đàm đặt tình dục vào trong văn hóa và trong pháp luật. Những ai chủ trương
hay “mơ màng” một sự tự do tình dục hoàn toàn nên nghe ý kiến sau đây của Bác
sĩ Lê Công Minh –Bệnh viện Tâm thần T.Ư 2 tại buổi Tạo đàm: “Hằng ngày, chúng
tôi tiếp cận những nữ thân chủ bị bạo hành từ chính người chồng, họ phải chịu
đựng những di chứng lâu dài, (hoặc) gia đình tan nát vì trót quan hệ tình dục
trước hôn nhân. Thực tế [nghĩa là cho dù người ta cứ việc lớn tiếng bênh vực
việc “quan hệ” trước hôn nhân], ngay cả những anh trí thức cũng khó chấp nhận
điều này, gây ra nhiều vụ bạo hành. Nếu cổ xúy quá cho quyền tình dục mà không
tính đến yếu tố văn hóa thì cũng khó”.
Quyền tình dục là gì?
Bác sĩ Trương Trọng Hoàng- giảng viên trường ĐH Y khoa Phạm Ngọc Thạch, tóm
tắt: “ Đó là quyền được tự chủ về tình dục, quyền được tiếp cận thông tin và cả
quyền từ chối tình dục”. Bác sĩ Hoàng dí dỏm: “Tôi đọc trên mạng internet mấy
câu thế này: Bây giờ mận mới hỏi đào –Vườn hồng đã có ai vào hay chưa?
Mận hỏi thì đào xin thưa- Vườn hồng đã có từa lưa người vào. Liệu một người
phụ nữ nói vậy thì có phù hợp với văn hóa VN hay không? Giáo dục giới tính rất
rộng, rất đa dạng với mục đích là làm cho các em ứng xử phù hợp hoàn cảnh văn
hóa và xã hội”.
Và những ai cổ vũ cho tự
do tình dục hoàn toàn cũng nên nhìn vào số liệu mà tờ báo đóng khung lại trong
bài tường thuật: “Theo số liệu năm 2011 của Tổng cục Thống kê và UNICEF về tỷ
lệ sinh con của vị thành niên ở Việt Nam là 4,6%, cao hơn nhiều so với các nước
châu Á khác. Cùng với mang thai ngoài ý muốn, tỷ lệ phá thai ở vị thành niên
cũng rất cao, chiếm khoảng 20% trong tổng số các ca nạo phá thai ở VN”.
(Nên nhắc lại đây: Việt
Nam là một trong ba nước có tỷ lệ nạo phá thai cao nhất thế giới). Đó là một
thực trạng đáng lo! Nhưng cũng đáng buồn là trước thực trạng đó, các nhà giáo
dục và những người có trách nhiệm khác trong xã hội hầu như chỉ muốn đối phó bằng
cách nhấn mạnh vào “tình dục an toàn”, nghĩa là đặt nặng vấn đề “kỹ năng kỹ
thuật” hơn là cung cấp một nền giáo dục toàn diện, trong đó bao gồm những khía
cạnh nhân học, xã hội, văn hóa, đạo đức và luật pháp
.
Lm Nguyễn Hồng Giáo, dòng Phanxicô
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét